Cho những mùa qua đi

Một buổi tối trong phòng một mình, cô đơn đến nhàu nhĩ. Chẳng hiểu sao lại chối từ mọi lời hẹn hò từ bạn, từ bè…

Chẳng hiểu…
Chỉ là muốn ở một mình, vậy thôi.
Chìm trong những bản nhạc của riêng, vài cơn gió lạnh lẽo cứ rin rít bên mái cửa sổ phòng.

Cần viết một cái gì đó, dù chỉ là một chút, một chút thôi cũng đủ thỏa mãn cơn khát đang cồn cào nơi đầu ngón tay, nơi trí óc, nơi tâm tư, nơi mùa đông…
Nhưng lại chẳng biết viết gì cả…

Viết về mùa đông?
Để mà làm gì?
Cái mùa này nào có thú vị? Chỉ giỏi gieo rắc vào lòng người bao thứ cảm xúc không mấy lành mạnh.
Đông Hà Nội âm u lắm. Lăn tròn những vòng xe ngoài đường, bỗng thấy buồn da diết, buồn những nỗi buồn không biết dùng ngôn từ diễn tả.
Vẫn một mình, ghé qua từng con phố, thật không khác là bao việc gắng gượng leo một con dốc không biển báo, chỉ nhìn được những gì ngay trước mắt mà đâu biết uẩn khúc nào đang lập lờ phía sau.
Thấy xung quanh những vòng tay, những cái ôm, những tiếng nói, tiếng cười, tiếng xuýt xoa, cả những tiếng thở dài…
Chỉ thấy nhớ em…

Viết về năm cũ đã qua?
Năm nào chả lặp đi lặp lại với những toan tính, mưu sự, với những lời hò hẹn, không đầu không cuối. Cứ mãi vật vờ chẳng biết đi đâu về đâu.
Năm nào chả đến trường, thi cử, gặm nhấm những thứ mà chưa từng có chút gì gọi là hứng thú.
Năm nào chả ngồi thu lu một góc vào ngày cuối, nghĩ vẩn vơ, tìm vơ vẩn.
Một năm chưa đủ lớn để gọi là trưởng thành, chưa đủ ngông cuồng để coi đó là bồng bột của tuổi trẻ.
Thế thì có gì mà viết?
Chỉ thấy nhớ em…

Viết về bản thân?
Lúc nào cũng rối như tơ vò với đủ thứ chuyện không thành chuyện, kỉ niệm không thành kỉ niệm, thực hư hư thực.
Lúc nào cũng ôm ấp cái cảm giác thiếu thốn, mà thực sự chẳng hiểu còn thốn thiếu điều gì? Nhìn đi nhìn lại, mình đầy đủ, khấm khá hơn nhiều người, sao cứ thế.
Lâu rồi không chạy xe rong ruổi như ngày xưa, lâu rồi không ngồi vắt vẻo bên lan can ngắm Hà Nội mưa, xa lắm quãng thời gian nuôi dưỡng được thứ cảm xúc dạt dào, có phần yếu đuối để tìm thấy hứng cảm mỗi khi muốn chạm đến câu chữ.
Vậy viết làm gì?
Chỉ thấy nhớ em…

Viết cho những mùa xưa?
Này, mùa xưa khác với năm cũ nhiều lắm.
Năm qua đi, là lúc quên hết mọi chuyện, là thấy mình tự tin, là chân thành hướng đến ngọn nguồn mới mẻ.
Nhưng mùa qua đi, là khi nhớ lại mọi chuyện, là trống trải mà vẫn vững vàng ngóng đợi.
Năm qua đi, khoảnh khắc ai chả đong đếm được: Đó là cả một ngày dài, hoặc một sớm nắng, một chiều mưa, cũng có thể một tối sương mù bên cạnh người yêu thương nhâm nhi chút vị đắng cuối, chí ít, cũng là một phút không ngắn ngủi nơi đồng hồ. Rồi thì con người vẫn thường đếm ngược: 5… 4… 3… 2… 1…
Nhưng mùa qua đi, cái phút giây giao thời ấy, đố ai nghịch ngợm mà nắm bắt được nhé. Cũ qua mới lại, những điều tưởng chừng như đơn giản lại chẳng thể nào cân đựng.
Cứ nghĩ mà xem:
Ai biết đâu là mùa xuân, nếu không chộn rộn những niềm vui nho nhỏ nơi tình người, nếu cây cỏ không đâm chồi…
Ai biết lúc hạ sang, nếu không có thứ nắng gắt gỏng đến chua ngoa, nếu không phải vội vã nép người vào mái ngói ven đường để lẩn tránh cơn mưa ào bất chợt…
Ai biết khi nào thu đến, nếu lá vàng không rụng, nếu hoa sữa ngừng tỏa hương thơm, nếu thiếu những ngón tay đan chặt, thề non hẹn biển biết bao điều không thực…
Ai nhận ra mùa đông, nếu trời đất không gió lạnh, nếu đất trời không âm u, hanh nẻ, hư hao, nếu lòng người không cô đơn cùng cực, xúc cảm bỗng chốc giòn tan dễ vỡ…
Thế, đã không nắm bắt được, làm sao mà viết?
Chỉ thấy nhớ em…

Giờ mới hiểu, tôi muốn viết về em, viết về ngày gặp mặt. Tôi biết chắc mình sẽ viết được nhiều, rất nhiều. Tôi cũng biết mình không thiếu cảm hứng, không ít từ ngữ, không vắng những cách tiếp nhận để nâng niu em trong mớ hỗn độn suy tư của riêng mình.
Nhưng tôi sẽ không viết, hay nói đúng hơn, nào có đủ can đảm để viết.
Bởi có những điều không bao giờ có thể thay đổi, dù đúng, dù sai.
Chia tay, thì vẫn mãi là chia tay.

Không dám ngủ vào một đêm cuối năm, vì sợ khi thức dậy, mình lại già thêm một tuổi.
Và vì sợ, sợ rằng mình sẽ quên hết mọi kỉ niệm cũ…
Chỉ thấy nhớ em…
, nhớ bài hát cũ nơi phố cổ chiều đông.

Khuyết…

Advertisements

6 thoughts on “Cho những mùa qua đi

  1. ^^, chẹp, giờ lâu lâu anh mới vào blog bên WordPress, cũng ít online quá.
    Nhóc dạo này nghe chừng hạnh phúc lắm nhé ;))

  2. Chào bạn ^^ đi lang thang trên mạng vô tình vào blog bạn, một người tôi không quen. Đọc những dòng bạn viết và tôi cảm thấy ngỡ ngàng, tôi bắt gặp những cảm xúc của chính mình, những suy nghĩ vẩn vơ mà khi tôi chia sẻ với những người bạn họ thường không hiểu, vậy mà tôi lại thấy được nó trong những từ của một người tôi chưa gặp bao giờ…

  3. Bạn Khuyết ít viết hen. DX ra ra vô vô muốn đọc bài mới mà hông thấy, hì hì …
    À, mà Khuyết lập một cái phòng khách hay cái gì đó tương tự đi, để phòng khi có chuyện ngoài lề cần nói đỡ phải vào entry mắc công lạc đề ^^!

  4. Uh, dạo này mình cũng ít online, chỉ thi thoảng lướt qua chút thôi. Blog của DX mình vẫn qua đều đều đó, có điều ko comment ^^. Cuộc sống giờ cũng không nhiều màu sắc lắm, nên cảm xúc cũng có phần thui chột :(, mình chưa viết được như bạn Xù đâu :P.
    Mà lập phòng như nào nhỉ? 😛

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s