Chông chênh…

Này em, em có biết vì sao ngày nào tôi cũng ngồi ở La Place, nhưng chỉ gọi đi gọi lại có 3 món đồ uống, cà phê Latte, trà Earl Grey và Citrus Honey Freeze không?

Latte uống nóng hay lạnh đều ngon cả. Đối với mấy người sành cà phê hay nghiện cà phê thì họ gọi Latte là “nước lọc”, vì nó hầu như chỉ thoang thoảng vị cà phê, còn thì đậm đặc cái chất vừa béo vừa thơm đến ngậy của sữa tươi. Khi gọi, bao giờ tôi cũng không quên nhắc mấy chị phục vụ đã thân quen thêm một câu, là “make it special”. Đấy là tôi nhắc khéo phải làm cho tôi thật là nhiều bọt sữa tươi đấy nhé, vì tôi rất thích bắt đầu thưởng thức cốc latte của mình bằng việc ăn cái bánh quế đi kèm quện trong cái bọt sữa tươi vừa bùi vừa mang lại cảm giác thú vị khi nó tan trong miệng. Đừng nghĩ rằng cùng là latte thì chẳng khác gì nhau. Ice Latte chiếm lợi thế bằng thứ đường si-rô rõ ràng là thơm hơn hẳn đường hạt. Nhưng Hot Latte không chịu thua kém, bởi cái hơi nóng chắc chắn sẽ làm cho hương vị cà phê thơm đậm hơn. Chẳng thể phân định là thích Latte nóng hay lạnh hơn nữa.

Lý thuyết này cũng có thể áp dụng với món trà Earl Grey. Tôi nghiện món Earl Grey xay ở La Place. Trà Earl Grey pha với đường si-rô rồi cho vào máy sinh tố để xay, rót ra cốc ban đầu toàn là bọt, trông như một cốc kem vậy. Uống vào có mùi thơm dìu dịu và man mát, dễ chịu và thích thú vô cùng. Ở Highland thì không làm như vậy, chỉ đơn giản là pha Earl Grey nóng rồi bỏ đá vào, thơm hơn, và chát hơn. Earl Grey nóng thì thơm lừng lẫy, mới cầm vào cốc trà là phải ngửi lấy ngửi để, hít căng ngực cái mùi thơm rất đặc biệt. Earl Grey của hãng Ahmad là thơm nhất. Vậy mà hôm nay đi mua hộp trà này về pha bố mẹ kêu uống sao giống trà thuốc. Đến ngại.

Citrus Honey Freeze là món đặc biệt nhất. Hỗn hợp nước cam nước chanh pha chung với mật ong rồi bỏ vào xay với đá nhuyễn. Lúc uống vừa ngọt vừa chua, thơm mùi mật ong và cam, mát lạnh. Nếu uống lần đầu sẽ rất khó miêu tả cái cảm nhận, cứ gọi là buồn cười. Một món đồ uống thú vị.Nhưng lại là món tôi xếp thứ 3, sau hai món thông thường vừa rồi. Đặc biệt món này chỉ nên uống ngày trời nóng. Sẽ đã lắm.

Tôi thậm chí còn đặt tên chung cho cả 3 món đồ uống ở trên. Những món đồ uống… thích thú. Vì mấy cái món này, không cần biết người uống đang cảm thấy làm sao, buồn hay vui, quan tâm hay chán ghét, cứ nhấp một ngụm là người ta phải mỉm cười. Vì nó ngon, và vì nó thú vị.

Thế đấy, thế nên tôi đã bị nghiện mấy cái đồ uống thú vị này rồi. Buồn tôi cũng uống, vui tôi cũng uống, mà không buồn không vui tôi càng uống. Bởi vì tôi biết chắc, chỉ vừa nhấp một ngụm là tôi sẽ mỉm cười.

Chúng giống hệt em. Lúc nào cũng có thể làm tôi mỉm cười. Không cần biết tâm trạng tôi đang ra sao, chỉ cần nhìn thấy em là tôi mỉm cười. Lạ thật đấy.

Em đúng là một phép lạ.

Em đi xa.

Tôi đúng là một người kì cục. Em làm tôi cười, thế là nhớ em, tôi ngày nào cũng đi uống mấy cái đồ uống kia để cười, mong là sẽ đỡ nhớ em. Có biết đâu, càng uống, càng cười, thì càng nhớ em da diết.

Nhưng nói thật, tôi chẳng mong gặp lại em chút nào. Gặp lại em, để rồi đến ngày em quay lưng ra đi, tôi lại chông chênh mất thật là nhiều ngày, tự hỏi, sẽ tiếp tục sống làm sao đây nếu sáng mai tỉnh dậy không còn được gặp lại “phép lạ” của mình.

Rồi lại chờ…

Rồi lại nhớ…

Và lại tiếp tục cái vòng tròn luẩn quẩn của mình, ngày nào cũng đi uống nước…

***

Let’s run away… and be my love…

***

Nick D

—–

Phong cách của anh D lúc nào mình cũng thích, dù là viết hay dịch 😀

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s