Листопад
Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
“Осторожно, листопад!”
О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна я,
кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
“Осторожно, листопад”?
Ничего не нужно было,-
значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?
Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь…
Нет – всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь – сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь.
Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
“Осторожно, листопад”…
Ольга Берггольц 1938
Mùa lá rụng
Mạc Tư Khoa trời đất đã vào thu
Những cánh vạc bay, khói sương lan toả.
Sậm một màu vàng trên từng chiếc lá
Cây trong vườn kia đã sáng rực lên.
Những tấm biển trên đại lộ đan xen
Với khách bộ hành không ngừng nhắc nhở,
Dù cô đơn hay có đôi có lứa:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”
Ôi trái tim, một trái tim đơn côi
Xa lạ bước một mình trong ngõ nhỏ!
Chiều dạo bước qua từng ô cửa sổ,
Khe khẽ run lên trong tiếng mưa rơi.
Tôi ở đây vì ai, cô đơn ơi,
Tôi cần ai, ai làm tôi vui được?
Và vì sao tôi cứ luôn hồi tưởng:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”
Không còn gì khao khát nữa trong tôi,
Thì có nghĩa, chẳng còn gì để mất:
Chẳng gần gũi, không phải người thân nhất,
Hay đơn thuần chỉ là bạn cũng không.
Vậy sao em cứ thổn thức trong lòng,
Rằng em phải rời xa anh mãi mãi,
Xa con người số phận không ưu ái,
Người cô đơn, chẳng mấy khi cườì?
Thiếu thận trọng hay chỉ sự nực cười?
Đành kiên tâm và thêm lòng chờ đợi…
Nhẹ như mưa mà không sao chịu nổi
Sự dịu dàng trong giây phút chia ly.
Mưa sầm sập, mưa ấm áp quá đi
Trong ánh chớp cứ rơi rơi mãi thế!
Vui nhé anh dẫu cách rời non bể!
Và hạnh phúc, như mưa, lúc chia xa.
Một mình em sải bước đến sân ga,
Cam lòng khước từ những lời tiễn biệt.
Em chưa nói cùng anh cho đến hết,
Nhưng giờ thì em không nói nữa đâu.
Con ngõ nhỏ đã chìm trong đêm thâu,
Những tấm biển hai bên đường vẫn nhắc
Với khách bộ hành lại qua đơn độc:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”…
Butgai (dịch)