Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Mùa lá rụng

Листопад

Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
“Осторожно, листопад!”

О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна я,
кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
“Осторожно, листопад”?

Ничего не нужно было,-
значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?

Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь…
Нет – всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь – сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь.

Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
“Осторожно, листопад”…

Ольга Берггольц 1938

 

Mùa lá rụng

Mạc Tư Khoa trời đất đã vào thu
Những cánh vạc bay, khói sương lan toả.
Sậm một màu vàng trên từng chiếc lá
Cây trong vườn kia đã sáng rực lên.
Những tấm biển trên đại lộ đan xen
Với khách bộ hành không ngừng nhắc nhở,
Dù cô đơn hay có đôi có lứa:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”

Ôi trái tim, một trái tim đơn côi
Xa lạ bước một mình trong ngõ nhỏ!
Chiều dạo bước qua từng ô cửa sổ,
Khe khẽ run lên trong tiếng mưa rơi.
Tôi ở đây vì ai, cô đơn ơi,
Tôi cần ai, ai làm tôi vui được?
Và vì sao tôi cứ luôn hồi tưởng:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”

Không còn gì khao khát nữa trong tôi,
Thì có nghĩa, chẳng còn gì để mất:
Chẳng gần gũi, không phải người thân nhất,
Hay đơn thuần chỉ là bạn cũng không.
Vậy sao em cứ thổn thức trong lòng,
Rằng em phải rời xa anh mãi mãi,
Xa con người số phận không ưu ái,
Người cô đơn, chẳng mấy khi cườì?

Thiếu thận trọng hay chỉ sự nực cười?
Đành kiên tâm và thêm lòng chờ đợi…
Nhẹ như mưa mà không sao chịu nổi
Sự dịu dàng trong giây phút chia ly.
Mưa sầm sập, mưa ấm áp quá đi
Trong ánh chớp cứ rơi rơi mãi thế!
Vui nhé anh dẫu cách rời non bể!
Và hạnh phúc, như mưa, lúc chia xa.

Một mình em sải bước đến sân ga,
Cam lòng khước từ những lời tiễn biệt.
Em chưa nói cùng anh cho đến hết,
Nhưng giờ thì em không nói nữa đâu.
Con ngõ nhỏ đã chìm trong đêm thâu,
Những tấm biển hai bên đường vẫn nhắc
Với khách bộ hành lại qua đơn độc:
“Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây!”…

Butgai (dịch)

Ngày ấy…

“Ngày ấy…”

Đó đã từng là tên 1 entry tôi viết, cách đây cũng khá lâu, dành riêng cho những phiền muộn, dành riêng cho những ưu tư, dành riêng cho những nỗi nhớ và hơn cả là dành riêng cho em… :)

Cũng lâu lắm rồi, tôi mới viết. Cứ để cuộc sống kéo theo những bộn bề, những lo toan dài đằng đẵng chẳng bao giờ dứt, đôi khi hi vọng thật lớn, cố gắng thật nhiều nhưng hụt hẫng cũng tột đỉnh.

Đến hôm nay mới chợt giật mình nhận ra, không biết từ bao giờ, có lẽ là lâu lắm, tôi xa rời với những cảm xúc lãng đãng ngày trước, xa rời những yêu thương mà tôi luôn khát khao. Chỉ đến khi chới với trước cái tiết trời se se lạnh, mới bồi hồi rằng Hà Nội đã vào thu…

Buồn vì tôi đã xa với những câu chuyện về em, xa với những entry tôi viết về ngày xưa, xa với cái cảm giác ngồi thật lâu chỉ để nhìn tấm hình của một người con gái… người con gái ấy… đôi mắt buồn và nụ cười mong manh, dễ vỡ như thủy tinh…. Lâu lắm, cuộc sống tôi chỉ dành cho bạn bè, nhưng… vẫn chạnh lòng về một nơi nào đó có ai đang chờ đợi mình, cần một người cafe cùng, cần một người cùng ăn tối, cần một người cùng lang thang trên phố, ngắm nghía một vài quyển sách, dạo bước qua những vỉa hè vàng màu lá của thu Hà Nội. Bạn tôi? Rồi cũng có lúc tất cả họ đều bận, đều phải lo toan. Và tôi làm những điều đó một mình, luôn luôn như vậy…

Mùa thu… mùa tôi sống cùng những hoài niệm.

(Một cái entry ngơ ngẩn, chẳng ra đâu vào đâu :p, lâu lắm rồi mới quay lại blog ở wordpress ^.^, thấy vui vui vì gặp được một người bạn có khá nhiều điểm tương đồng :) )

Cafe Đinh – Cafe Bích

Bên cạnh hồ Hoàn Kiếm, giữa những tòa nhà cao tầng, hiện đại, ít ai để ý đến căn nhà cổ nhỏ, nằm gọn ở một bên phố. Tầng 1 là cửa hàng bán ba lô, cặp sách. Tầng 2 là quán cafe, mà theo mình, ít đâu được như vậy

Đây là lối đi lên quán, qua 2 cầu thang cao và dốc, mình đã đến Cafe Bích 

 

Cảm giác đầu tiên khi mình lên đây, đó là sự cổ kính, tĩnh lặng, có cái gì đó rất khác so với những quán cafe mình từng ngồi, không ồn ào, xô bồ. Lượng khách vào buổi tối không quá đông, đấy cũng là điều mình thích. 

Có lẽ không ai uống cafe mà không biết đến cafe Giảng. Cụ Giảng có vài người con (chính xác là bao nhiêu thì mình cũng chả biết). Các người con của cụ đều học nghề cafe của bố và khi mở quán cafe riêng, vẫn lấy tên là Giảng. Bà Bích là con cả của cụ, thế nhưng quán cafe của bà lại ko mang tên cha mình. Điều gì đã làm nên sự khác biệt để tạo ra thương hiệu cafe Bích đây ?
Bà Bích trước đây vốn là giáo viên dạy Văn cấp 3, bà đã từng dạy ở rất nhiều nơi, đã từng đi rất nhiều chỗ, nhưng theo bà, không đâu có những vẻ đẹp như Hà Nội. Sau khi nghỉ hưu, bà mở quán cafe, có lẽ đó là vào năm 83, 84. Ngôi nhà bà dùng để mở quán cũng là nơi bà sống, đã hơn 100 tuổi. Bà là người Hà Nội gốc, có lẽ vì thế, khi tiếp xúc với bà, mình cảm thấy thật gần gũi. Bà cũng rất cởi mở, thân thiện, cho mình nhiều thông tin cũng như cảm nhận của bà về phố cổ Hà Nội, tất nhiên, cả về quán Cafe của bà.

 
Đây là hình chụp bà năm 11 tuổi 

và năm 35 tuổi:
 
Bao nhiêu năm qua đi, nhưng bà vẫn giữ được nét thân thiện, giản dị vốn có của mình :

 

“Vẻ đẹp của phố cổ” – bà tâm sự “đó không phải là làm cái nhà đẹp hơn, không phải trang trí cho nó thật là đàng hoàng, nhà bà cũng không hề đàng hoàng tí gì, bàn ghế rất là cũ kĩ, bản thân bà cũng là một con người rất cũ kĩ, không son phấn, không… gì cả, không phải trang hoàng cho đẹp đẽ, bản thân mình thế nào nó là như vậy, cái chính là cái duyên ở bên trong”. Cái duyên ở bên trong của đất Hà Thành, của phố cổ, theo như bà gọi, nó là cái duyên ngầm.

Khung cảnh quán vẫn luôn như vậy, mảng tường cũ kĩ, cả những chiếc bàn, ghế xập xệ, bao năm nay vẫn thế 

 

cả chiếc tủ con để đựng gian hàng đơn giản của bà, có lẽ cũng vài chục năm tuổi:

 

đồ làm cafe cũng vậy:

 

mình thấy thú vị nhất ở cái loa cổ này, mà theo bà nói, loa này nghe nhạc rock mới đã 

 

“Nếu như anh không phải là người thích cái cổ, thì anh sẽ không thích ngồi ở đây. Nơi này, tất cả đều rất bình thường” – bà nói: “Nếu anh để ý, thì tất cả những người lên đây đều không dám nói tục chửi bậy, kể cả thế hệ thanh niên trẻ, vì nói tục chửi bậy, lập tức bà Bích mắng luôn” 

Lên đây, ngồi uống cốc cafe, nhâm nhi, lắng nghe. Có khi là nhạc cổ điển, có khi là nhạc rock, nhưng kể cả khi nghe nhạc rock đi chăng nữa, con người vẫn suy tư. Nghề cafe của cụ Giảng, không dám nói là đặc biệt, nhưng từ hàng trăm năm về trước, cho đến bây giờ, nó là cafe nguyên chất, và chỉ có vậy thôi. “Không nói là tài, không nói là ngon, không nói là đặc biệt, chỉ là cafe nguyên chất” – bà nhắc đi nhắc lại điều này 
Tại sao bà không lấy tên là cafe Giảng? Theo suy nghĩ của bà, tất nhiên là cái nghề của cha mẹ truyền lại, thế nhưng mình cũng phải khẳng định mình 1 chút, có 1 cái phong cách của riêng mình. Cafe thì rang, xay giống như của ông Giảng, nhưng khi nó đến tay người dùng, thì lại phải của bà Bích. Bà nói thêm: “Sinh viên nó rất biết bà Bích, vì bà cũng ghê gớm, chửi bậy trên đây là bà mắng, trốn học lên đây là bà cũng mắng”

Có rất nhiều thế hệ thanh niên đã từng ngồi, cũng có rất nhiều cặp, đôi quen và yêu nhau. Long Vũ cũng từng ở đây, và là một trong những người khơi mào phong trào cafe rock nơi này . Rồi rất nhiều việt kiều ở các nước, đi từ những năm 53, 54. Nhưng có 1 cái đặc biệt là khi đã lên đây rồi, thì mọi người đều bảo nơi đây “Đúng là một thời để nhớ”. “Một thời để nhớ và không thể nào quên được, muốn đi đâu thì đi, mỗi khi về Hà Nội là chúng nó lại lên thăm bà Bích” – bà cười.
Quán cafe của bà, không biển hiệu, không quảng cáo, mà theo bà nói, nó là “hữu xạ tự nhiên hương, cũng là một cái duyên ngầm, duyên với con người, duyên với phổ cổ, duyên với Hà Thành”. Đường đi vào rất khó khăn, thế nhưng mọi người vẫn đến.

Đã từng đọc nhiều bài viết về cafe Bích, nhưng đúng là chỉ khi lên tận nơi, mình mới cảm nhận được từng câu từng chữ mà những người khác hoài niệm về nơi này. Rất nhẹ nhàng, rất bình thường, rất tự nhiên, rất hoài cổ nhưng không ồn ã. Ngồi uống cafe, nhìn ra phố cổ, đó là một cảm giác khó có thể diễn tả được.
Khi ngồi ở đây, dù là với bạn, với người yêu, hay cả khi một mình, đều đem lại những trải nghiệm rất thú vị, đây là điều mà ít nơi mình nghĩ có thể làm được 

 

Gian gác có lẽ chỉ 15m vuông, để bán cafe ít ỏi thế này thôi, chỉ 6000, 7000VNĐ 1 cốc cafe. Vậy mà khi bán đi lại là cả 1 gia tài. Nhưng nếu để lại, có lẽ là vô giá…

Từ giờ về sau, mình sẽ là khách quen của quán này, chắc chắn đấy. Sau hôm nay chắc bà Bích cũng nhớ mình rồi, ngồi với bà đến hơn 2 tiếng đồng hồ chứ có ít đâu 

Mùa thu giấu em

Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế

Để cuối con đường anh kịp nhận ra em…

Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường thả xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang.

Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt:

- Anh lại đua tốc độ rồi phải không?

Tôi nháy mắt, thì thào:

- Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ!.

Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn:

- Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không?

Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu:

- Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?

Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em:

- Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp!

Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt!

Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em. lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn ríu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ:

- Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!

- Anh nhìn gì thế?

- Vết sẹo trên trán em. Xấu… dễ sợ!

Tôi vờ chun mũi. Em xịu mặt:

- Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được!

Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên:

- Em đang vẽ cái gì thế, bé?

- Con đường mùa thu, anh ạ!

Bức tranh của em thẫm một sắc màu vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều.

- Cái gì thế này, bé? – Tôi trỏ tay vào những chấm màu nâu sẫm trên các thân cây.

- Những vết sẹo của cây…

- Giống như vết sẹo trên trán em ấy hả?

- Không… – Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm – Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều.

Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em:

- Em biết suy tư từ bao giờ thế?

Em cúi mặt:

- Từ lúc anh vô tình…

Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên.

Biết nói gì với em bây giờ?

Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.

- Rồi sau đó anh nói gì với Thu? – Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh.

- Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi…

- Anh biết là cô ấy yêu anh chứ! – Phong hét lên, khoé miệng mím lại thànhmột vệt ngang giận dữ.

Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cồng, hồn nhiên như cỏ non: “Em đợi anh suốt cả ngày dài”. Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: “Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi…”. Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm của em dành cho tôi như thế.

“Và anh đã quay đi”.

Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn, em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em.

Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi…

Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng như vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu.

“Anh ơi, hay chưa này?”. Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy…

Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình…

Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như vừa cắn vào một qua kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người…

Mãi cho đến khi tôi gọi anh?”. Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng:

- Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh…

Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa…

Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thầm thì gọi tên em mãi không thôi…

Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xao xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: “Thu nhờ tôi gửi cho anh…”. Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:

Tránh đừng động vào cây – mùa lá rụng

Nhắc suốt đường dài cũng chỉ bấy nhiêu thôi…

Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thầm thì: “Có em trên đó không Thu?”.

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi.

Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tác giả: Uyên Phương

Đầu tiên, xin đưa ra một lời khuyên an toàn ” người con gái mà bạn muốn đưa lên giường nên là vợ chưa cưới của bạn hoặc là người con gái mà bạn muốn cưới làm vợ, bởi nếu có chuyện gì xảy ra thì ít nhất người ta cũng không lôi bạn ra công an.

Các bước để tiến hành đưa nàng lên giường gồm có:

Bước 1: chọn một ngày nàng bận rộn với việc đi học và đi làm, buổi sáng trước khi nàng ra khỏi cửa bạn hãy gọi điện và dặn nàng tan học hoặc tan làm xong nhớ chờ bạn đến đón.

Bước 2: Khoảnh khắc lúc nàng free đã đến, hãy mua 1 bó hoa tươi (bao nhiêu bông tùy thuộc vào cái ví tiền xông xênh của bạn… hé hé). Hãy đợi nàng ở cổng trường hoặc cổng cơ quan nhé. Cầm hoa đợi nàng ở cổng cho nó lãng mạn….

Bước 3: Khi gặp nàng hãy dùng giờng nói dịu dàng nhất mà bạn có thể thể hiện để rủ rê: “Chúng mình đi chơi nhé em?”

Bước 4: Đưa nàng đi chơi. Vứt cái xe máy của bạn đi và sánh đôi cùng nàng bách bộ. Mục đích: làm cho nàng mệt!!!!!!

Bước 5: Bách bộ thế là đủ, hãy dẫn nàng đi ăn cơm. Chọn một nơi lãng mạn, dùng những lời đường mật cùng với hoa tươi và rượu ngon (cái trò này thì tớ ko phái nói nhiều chứ? )

Bước 6: Đi chơi rồi, ăn no rồi, rượu cũng uống ngà ngà rồi, đừng có nóng ruột quá mà tính không đưa tiểu thư về nhà. Trên đường về chính là thời cơ tốt để bạn tiến hành mục đích của mình.

Bước 7: Bạn và nàng đã đứng trước cổng nhà nàng. Chú ý nhé, thời khắc đến rồi. Hãy tiếp tục sử dụng giọng nói ngọt ngào, dịu dàng và quyến rũ nhất để mồi chài nàng: “Hôm nay đi chơi vui quá. Hay chúng mình đi chơi qua đêm đi em?”

Lúc này nàng nhất định sẽ trả lời: “Thực sự bây giờ em rất mệt. Đi làm (đi học) cả ngày. Tối về lại phải đi bách bộ khắp nơi. Đã thế còn vừa ăn no. Em muốn đi ngủ. Hôm khác anh nhé!”.

Thế là xong ….

Nàng đi ngủ rồi ….
trên cái giường ấm áp của nàng…

Tức là nàng đã lên giường.

Còn bạn thì sao? Nói bạn đấy!
Này! Ngẩn ngơ gì thế? Còn không mau đi về nhà đi?
Nửa đêm nửa hôm đứng trước cổng nhà con gái ngoan người ta làm gì thế?

Solid

—-> hay kinh =))

Edogawa Conan – Tập cuối

Cái này copy từ blog của bạn, đây là nội dung tóm tắt của tập 61, cũng là tập cuối cùng của truyện, kó có hình vẽ nên đọc tạm cũng đc . Truyện kết thúc buồn lắm đấy:

Tập cuối sẽ là cuộc đấu trí giữa 2 thế lực, gồm có những người sau:


-Nhóm 1:

 

 

-Nhóm 2: Ông giáo sư lộ mặt là kẻ sát nhân, cầm đầu bọn áo đen, và một số kẻ tay chân khác cũng lộ mặt. Ta nhận thấy vợ của Whiskey và 2 cô con gái, những sát thủ bẩm sinh. Một cô gái và 2 chàng trai khác tiêm phục trong sở cảnh sát Tokio và Osaka.

 

 

 

 

 


1. Conan-shinichi (đã trở lại như cũ, chột một mắt vì bị cái con bé áo đen làm phóng viên bắn)
2. Ran Mori (Luôn theo sát bên Shin)
3. Hattori – (Trả thù cho cô người yêu, bị thằng béo áo đen bắn khi che cho Hattori)
4. Ông Mori (sao vẫn chưa chết nhỉ?)
5+6. Bố Shin (nhưng đến cuối ông bố viết truyện trinh thám này bị thằng cầm đầu áo đen bắn, whisky thì phải)
7+8+9. ông thanh tra mặt vuông và 2 vợ chồng Takagi – cô sếp của cậu ta (Đã lấy nhau)
Những người đã chết, và sẽ chết: Ông thanh tra béo, người yêu Hattori, ông Kudo, ông già FBI, thằng bắn tỉa giỏi và một số thanh tra cảnh sát khác

Tập cuối Conan nè:

Tiến sĩ Agasa là trùm Mafia thật sự và Conan đã biết trước điều đó rồi, bạn hãy coi tập kế cuối rồi bạn sẽ biết thôi mà, anh chàng Conan đã đoán trước sự thật đau lòng này, anh lặng lẽ tìm câu trả lời “Vì sao tiền sĩ Agasa lại có thể là ông trùm đứng phía sau mọi truyện, và sai bảo bọn áo đen Whisky và Vodska được ?”.

Nếu các bạn để ý trong tập này thì sẽ thấy được rằng Conan đã suy nghĩ đến bạc đầu luôn rồi. Thật tôi nghiệp anh chàng Detective Shinichi của chúng ta. Cậu ta đã âm thầm theo những dấu vết mà tiến sĩ Agasa để lại (trong tập này, tiến sĩ Agasa đã đột ngột qua đời vì bị bọn áo đen bắn chết, nhưng thật sự thì người chết là con trai ông ta Asatachi. Người con trai độc nhất của ông lão,vì Agasa là người rất thân mật với bọn trẻ như Conan, Genta … nên khi ông chết đi thì không ai trong bọn chúng nghi ngờ cả, ngay cả Conan và thám tử Mori, và ông tiến sĩ Agasa đã trở về căn cứ của mình ở NewYork – Mỹ để đích thân ra tay chiến dịch cuối cùng của mình là thôn tín cả Nhật Bản và New York, một âm mưu thật kinh khủng!!!) Sau khi gắn ghép những dấu vết của ông trùm tiến sĩ để lại, Shinichi đã biết được nguồn gốc những Email mà bọn áo đen đã gửi cho ông, Shinichi đã cùng với cảnh sát và FBI Nhật Bản + NewYork tìm ra nơi bọn áo đen đang ẩn náu, và nhanh tay tiêu diệt hết bọn chúng, không chừa 1 tên nào hết. Nhưng cảnh sát và FBI không nhanh chân như Wishky, Vodka và “quả táo chín” và 1 số tay chân thân cận khác của ông trùm tiến sĩ. Bọn chúng đã nhanh chân đến New York, báo cho ông trùm biết. Lúc này ông trùm tiến sĩ biết rằng âm mưu đã bại lộ, ông ta và cả bọn áo đen còn lại nhanh chân thi hành nhiệm vụ nhưng không thành. Chắc các bạn còn nhớ cha của Shinichi là một nhà văn, và mẹ của Shinichi là 1 diễn viên chuyên nghiệp. 2 vợ chồng đã giết chết được 2 trong những tay sai thân cận của tiến sĩ và đã giả mạo để trà trộm vào bọn chúng. Và ông nhà văn yêu quý của chúng ta – cha của Shinichi đã báo được cho Shinichi. Nhưng ông đã lãnh 1 hậu quả khủng khiếp, ông đã bị bọn áo đen bắt gặp và giết chết.

Thế còn mẹ của Shinichi? Sau khi bọn áo đen giết bố của Shinichi, bọn chúng cũng nghi ngờ trong số bọn chúng có người cải trang đang trà trộn vào. Thế là 1 ngày nọ, ông trùm tiến sĩ đã đích thân đi xem từng người một, nhưng chỉ mới nghe lệnh triệu tập của ông trùm tiến sĩ là bà vợ – mẹ của Shinichi đã biết là có chuyện không lành rồi, dân đóng phim chuyên nghiệp mà, cũng có thể biết trước những tình tiết trong câu chuyện chứ. Bà đã nhanh chân trốn thoát, nhưng bọn áo đen biết là bà đang bỏ chạy, liền cho người đuổi theo, vừa chạy vừa bắn (vì căn cứ ở đồng quê hoang vu nên không ai nghe được tiếng súng). May cho bà, bà cầm cự đến ngay trụ sở cảnh sát ở đầu con lộ. Vì thành viên không còn nhiều nên bọn áo đen đã không thể sang bằng cái đồn cảnh sát được. Và bà đã báo cho cảnh sát, nhưng cảnh sát không nghe, nói rằng bà đang hốt hoảng, cho bà vô bệnh xá, canh chừng 24/24.
Ngay lúc bà vô bệnh xá, thì bọn Shinichi, Haibara, Ran Mori, ông Mori (lúc này đã được chính phủ cấp giấy phép xử dụng súng) và ông cảnh sát trưởng Megune, Takagi và cảnh sát của New York đã đổ ập vào căn cứ của ông trùm tiến sĩ. Kết quả là bắn chết tất cả bọn áo đen nhưng không thể bắn chết ông Agasa vì ông ta đã bỏ trốn được, và không may là Ran Mori và ông Mori đã lãnh mỗi người 2 phát đạn ngay vào tim do chính tay Uytski và “Quả táo xanh” bắn.

Cảnh sát New York đã lùng sục khắp nơi, sau 1 năm rưỡi thì cũng bắt được ông tiến sĩ trùm cuối Agasa cùng với thuốc giải cho Conan và Haibara trong vali của lão.
Sau khi uống xong thuốc, Shinichi và Haibara đã không thể tiếp nhận ngay thân thể to lớn lúc bấy giờ. Cơ thể của Haibara và Shinichi nóng như lửa đốt, vì quá nóng nên họ đã ngất đi và tỉnh giấc trong 3 tháng trời.

Kết quả câu chuyện chỉ còn Shinichi, Haibara, mẹ của Shinichi, ông cảnh sát trưởng, Takashi còn sống. Khúc cuối câu truyện có đám cưới của Shinichi và Haibara, cảnh tượng thật đẹp đúng không các bạn!

♥(¯`•bee_honey•´¯)♥

——————————————————
Ko biết rõ thực hư thế nào, chỉ là đưa lên cho mọi người tham khảo và đóng góp ý kiến. Còn ý kiến riêng của tớ: Buồn

Vào trang nì: http://www.imeem.com

Có rất nhiều mục để lựa chọn. Có thể tạo playlist, nghe nhạc online trên blog… Các bạn cứ làm theo hướng dẫn là sẽ ok ^^
Chúc vui

Ly và Nước

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”

Chủ hỏi: “Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?”
Ly đáp: “Chắc vậy!”

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.

Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng ?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

———————————————————————————————————————

Hoàn cảnh này khá giống mình, chỉ có điều mình chưa bao h muốn đẩy nước ra ngoài, chỉ có nước tự rời xa ly mà thôi…

Những ai đã có tình yêu thì hãy cố gắng để nắm giữ lấy nó nhé, đừng bao giờ để tuột mất. Lúc đó bạn sẽ đau buồn lắm đấy.

Hướng dẫn tạo nhạc nền cho blog

Từ trước đến giờ chúng ta chỉ có thể post nhạc trên blast, nhưng bây giờ bạn đã có thể chèn nhạc nền vào trong blog của mình 1 cách đơn giản như sau

YÊU CẦU : Phải có GMAIL (nếu bạn ko muốn dùng thư viện trên ở dưới)

1. Các bạn vào trong http://video.google.com
2. Tìm kiếm 1 bài hát mình ưa thích, chẳng hạn như của tôi là FOREVER
http://video.google.com/videoplay?docid=-5683524695582239829

3. Bạn click vào Email – Blog – Post to MySpace ở bên tay phải

4. Sau đó bạn click vào Embed HTML

5. Sau đó bạn vào blog, tick VIEW HTML SOURCE và paste code sau vào

<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=181240737490567209&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

6. Sau đó bạn chỉ việc thay dòng code màu đỏ dưới bằng link của bạn và UNTICK HTML http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=181240737490567209&hl=en

7. Giờ bạn viết blog mới thoải mái, mỗi khi người ta click và blog sẽ nghe thấy nhạc nền. Lưu ý là sau 5 blog thì hãy thay nhạc nền để tránh tình trạng ” trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Thêm 1 điểm nữa là hãy chọn clip nào có thời gian ngắn vì như thế dung lượng nhẹ nên load nhanh hơn

Nếu trên google ko có bài hát mà bạn thích? Không sao, điều này giải quyết dễ thôi

+ Mở Windows Movie Maker – phần mềm có sẵn trong XP (Start – Programs – Movie Maker

A3image

+ Click Import Picture để nhập 1 hình nền nào đó và Import audio để nhập bài hát bạn thích

A3image

+ Sau đó nhấn bạn click chuột phải vào 2 file trên và nhấn Add to TimeLine (hoặc Storyboard)

+ Click vào Finish Movie ở cột bên trái và chọn Save to my computer

+ Upload lên video.google và lấy link thay vào code bên trên

Nguồn : Mc Gill

Một số cái bên ngoài việc tạo nhạc nền

1. Sử dụng trình flash player của google, mà một số người trong chúng ta vẫn dùng chạy video để chạy file mp3
—->cái này dùng để chia sẻ nhạc là chính…

+ Đánh dấu view HTML Source . Copy + paste đoạn code:

<embed style=”height: 25px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?audioUrl=Mp3url” flashvars=”" allowscriptaccess=”none”>

+ Thay giá trị mp3url bằng link mp3 bất kỳ.
+ Thay giá trị flashvars=”autoplay=true” nếu muốn tự động chạy.

—> Kết quả:
Từ giờ bạn cứ thay thả cửa link mp3 nào mà bạn muốn, và ngồi nghe thôi ^^.

—> Điểm yếu:
Không hiển thị trình mp3 khi gõ blog.
Không chơi được file khác ngoài mp3

2. Biến dạng sử dụng chương trình chạy file nhạc trên thành nhạc nền cho blog:

Tạo nhạc nền cho blog thì chỉnh thông số: style=”height: 1px; width: 1px” và để tự động chạy. –> Trình chơi nhạc sẽ thu nhỏ thành một cái chấm tí hon, gần như là vô hình luôn —–> rồi bây giờ bạn đã có nhạc nền rồi đó

angel’s blog

Nhạc nền cho blog

Sau khi thực hiện các thao tác dưới, khi vào blog entry các bạn sẽ nghe thấy đoạn nhạc tương ứng (tất nhiên là phải bật loa )

Hướng dẫn cách sử dụng
- Bước 1: Compose blog entry
- Bước 2: Tick View HTML
- Bước 3: Coppy- Paste code vào (Chọn 1 trong số list code từ thư viện nhạc nền cung cấp dưới đây)
- Bước 4: Gỡ tick HTML để viết blog như bình thường.
- Bước 5: Post entry- Thưởng thức

1 Cuppy Cake
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=181240737490567209&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

2 Tell Him- Celine Dion
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=1982508899882530808&q” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

3 Bức thư tình thứ 2
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=364561520327333340&hl=f r” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

4 Wish you were here – Blackmore night
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=5616390819781110279&hl=en ” type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess=”none” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″> </div></embed>

5 Lady of Dream của Kitaro
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=2362458399852615620&hl=en ” type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess=”none” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″> </div></embed>

6 Happy Birthday
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=3858369431186397914&hl= en ” type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess=”none” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″> </div></embed>

7 Wind it up -Gwen Stefani
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-5510825303363696202&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

8 “Jingle bell rock”
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-6110671018338862994&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

9 Unfaithful của Rihanna
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=6787592989172552580&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

10 November rain – Gun “n Roses
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=-7548302531690167230&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

11 Nothing else matter – Symphony
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-660344490474303134&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

12 God is a girl
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-3070340070577165504&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

13 wind of change
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-347143344460837808&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

14 Doraemon
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-2366424447460481574&hl=fr” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

15 MOUSE LOVE RICE (tiếng Anh)
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-2911543763088410688&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

16 Twinkle,Twinkle Little Star (đây là đoạn violon của bé gái bé xíu)
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=6186728863666588717&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

17 Canon rock (ghita JerryC)
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=1491516901670441597&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

18 Love Paradise
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-912850605443008632&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

19 Beep- Pussycat Dolls
<div><embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=8114145133295130869&hl=en” flashvars=”"> </embed> </div>

20 Right here waiting for U – Richard Marx
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-4543557151588135336&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

21 I don”t need a man_Pussycat Dolls.
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=7055364014757439541&hl= en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

22 Imagine me without you
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=198931932763083804&hl=e n-GB” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

23 Hold Me – The Model OST
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/videoplay?docid=959772115638286954&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

24 Proud of u – Fiona Fung.
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=5129615128809005187&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

25 Chỉ là giấc mơ
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-2035600880493806136&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

26 You are beautiful – Jame Blunt
<div><embed style=”width:1px; height:1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-834939456402799267&hl=en” flashvars=”autoPlay=true”allowscriptaccess=”none”> </embed></div>

27 Ngoi sao may man
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=5047483847031107519&hl= en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”></embed></div>

28 Tuyết rơi mùa hè
<embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-9108819068859888922&hl=de” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”></embed>

29 Endless love của jakichan và kim hee sun
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-5477242766274704725&hl=en” flashvars=”"> </embed>

30 and lastly, for the love that has gone for long…
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/videoplay?docid=-2541462531707785747&q=unintended&hl=en” flashvars=”"> </embed>

31 Special Needs – Placebo
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://www.youtube.com/watch?v=pR6Nm-1z2ps&eurl=&hl=en” flashvars=”"> </embed>

32 Superman (It”s Not Easy) – Five For Fighting
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/videoplay?docid=3427118921682433962&hl=en” flashvars=”"> </embed>

33 Hallelujah – Shrek OST
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/videoplay?docid=-6631785114149905769&hl=en” flashvars=”"> </embed>

34 Take me to your heart
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=4846117566172987852&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

35 And I Am Telling You I”m Not Going
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=5553588831314572475&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

36. Dilema
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-4285968595324839846&hl=en” flashvars=”"> </embed>

37.Where is the love
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-2142110411947312844&hl=en” flashvars=”"> </embed>

38. A thousand miles
Cung cấp code: Maianh
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-8385354769452845663&hl=en” flashvars=”"> </embed>

39.Wake up- Hylary Duff
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-5295783370109329036&hl=en” flashvars=”"> </embed>

40.Born to make you happy
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=4369849372755735968&hl=en” flashvars=”"> </embed>

41.Fool again
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-4050944621802168132&hl=en” flashvars=”"> </embed>

42.Bonjour Viet Nam
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=2842193012328334637&hl=en” flashvars=”"> </embed>

43.Nhạc trẻ em
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=1811233136844420765&hl=en” type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess=”none” bgcolor=”#000000″ flashvars=”autoPlay=true”> </div></embed>

44.My Immortal -Evanessence
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-5857908169631964466&hl=en ” type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess=”none” bgcolor=”#000000″ flashvars=”autoPlay=true”> </div></embed>

45.Sweet dream – Jangnara
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=2108005152602076331&hl=en” flashvars=”"> </embed>

46.Hurt … Christina Anguilera …
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=7833723877698829422&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

47.Giac mo tinh yeu – My Tam
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-2360945265620979456&hl=en” flashvars=”"> </embed>

48.Hon da co don
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=3506216760376900454&hl=en” flashvars=”"> </embed>

49. Eternal flame
<div><embed style=”WIDTH: 1px; HEIGHT: 1px” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-921165895946748737&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

50. moonlight shadow – groove coverage
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-1849574878742858472&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

51. FLY – Hilary Duff
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=3167255727029182414&hl= en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

52. Best in me
<div><embed style=”width:1px; height:1px; ” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=7574529437113026966&hl=en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowScriptAccess=”none”> </div></embed>

53. Never Had A Dream Come True
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-7414706742220327577&hl=en” flashvars=”"> </embed>

54. Bình yên Quốc Bảo
<embed src=”http://www.youtube.com/v/W_XkZ0SJVTw” type=”application/x-shockwave-flash” wmode=”transparent” flashvars=”autoplay=1&loop=1″ allowscriptaccess=”none” height=”1″ width=”1″> </div>

55. We will rock you
<embed style=”width:400px; height:326px;” id=”VideoPlayback” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=3510000726510056394&hl=en” flashvars=”"> </embed>

56. No Promises
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=1139520929641956716&hl= en” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

57. Улыбка – Nụ cười
<div><embed style=”width: 1px; height: 1px;” type=”application/x-shockwave-flash” src=”http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=1389650009257791384&hl=de” flashvars=”autoPlay=true” bgcolor=”#000000″ allowscriptaccess=”none”> </div>

Tuổi thơ và hiện tại!

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả,là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay…

Bài viết cũ hơn »