Feeds:
Posts
Comments

Ngày xưa

Lâu lắm rồi, nó mới thực hiện cái công việc vốn dĩ là một thú vui không thể thiếu: Bật máy và viết một chút gì đó.
Cũng lâu lắm rồi, nó mới lại viết mà trong lòng thiếu và trống hẳn một thứ, một thứ không nên thiếu: cảm xúc.

Nó nhớ, chỉ quãng 2 năm trước đổ lại thôi, nó đã nhìn những người hơn tuổi xung quanh nó, chậm chạp và nghĩ thầm: “Mình sẽ chẳng bao giờ thiếu xúc cảm về cuộc sống như họ cả”.
Bây giờ, nó lớn lên, và bàng hoàng nhận ra mình không còn như cũ. Hụt hẫng hơn việc nhận được tin nhắn của 199 vào 0h00 ngày sinh nhật @.@.
Nếu là nó của ngày xưa, chắc chắn nó sẽ viết thật nhiều những lời chê trách về những con người “bị coi là lớn”, về những người đã quên đi cách hưởng thụ cuộc sống, về những người lúc nào cũng thực tại đến trụi trần và cười khệnh khạng, vỗ ngực mà tự đắc một mình: “Ta là kẻ khác biệt”.
Nó của bây giờ đã không biết, không đủ can đảm như vậy nữa rồi. Một lẽ đơn giản thôi, chẳng ai muốn viết những lời chê trách chính mình cả…

Và còn rất nhiều cái nếu, rất nhiều cái “ngày xửa ngày xưa”…
Nó được nghe đến thuộc lòng những câu chuyện bà kể, câu chuyện mẹ kể, từ vô số những con người khác kể, ai ai cũng thích chữ “Ngày xưa”. Mỗi lần nghe ngày xưa là nó lại tò mò, rằng cái thứ “ngày xưa” đấy có gì hấp dẫn, có gì quyến rũ, có gì khác biệt mà được tâm niệm nhiều đến vậy. Nó thắc mãi hoài, hận mình không đập vỡ được 2 cái chữ “ngày xưa” đó để nhìn bên trong coi có gì quý giá không.
Mãi sau này, nó mới hiểu, khi chính nó cũng bắt đầu dùng hai chữ “ngày xưa” cho dăm ba mẩu chuyện vụn vẽo của mình.

Ngày xưa, đó là thời quá khứ. Nếu có ai đánh đố mà hỏi rằng: “Cuộc đời này thứ gì dễ cám dỗ con người nhất?”. Nó sẽ trả lời: “Quá khứ”. Con người cứ sống, ngày qua ngày lại hằn thêm nếp nhăn, ngày qua ngày lại nhận ra mọi điều tốt đẹp cứ dần vơi đi. Chỉ có quá khứ là chất đầy lên mãi.
Theo logic ở trên, thì quá khứ không phải là thứ tốt đẹp.

Và nó sẽ bắt đầu câu chuyện của mình với 2 chữ: Ngày xưa…

Ngày xưa,
Hà Nội vào đông.
Có một con nhóc và một thằng nhóc. Giá rét, hai đứa dở hơi lững thững đi bộ, không sao nhớ nổi nơi xuất phát, càng chẳng thể biết điểm dừng chân, mặc gió rít, mặc khô hanh, tay run run cầm que kem đang mút dở. Chỉ hai từ thôi: “Ấm áp”.
Rồi những buổi sáng đèo nhau lượn lờ qua đủ mọi con phố, những chiều chớm nắng ngắm nghía, soi mói đủ mọi quyển sách mà chẳng mua được chút gì cả. Con nhóc sẽ lại lôi kéo thằng nhóc bằng được vào một quán nhỏ bên hè, chúm chím đôi môi hồng hồng của mình nhấm nháp thứ gì đó bong bỏng, rồi vội vã chìa đôi tay quạt quạt trước miệng, xuýt xoa: “Nóng nóng”. Con nhóc sẽ lại trách mắng thằng nhóc ăn ít, thằng nhóc kén chọn. Thằng nhóc chỉ cười xòa. Con nhóc ơi, cứ có những hành động chết người như vậy thì đối diện với con nhóc làm sao thằng nhóc tập trung ăn uống được đây…???
Thằng nhóc giống một con thuyền nho nhỏ trôi trên một dòng sông be bé, hiền hòa, cứ nhẹ nhàng bập bồng, cứ phập phồng nhàng nhẹ đến mê mẩn. Con nhóc thì giống như mấy gợn sóng vậy, hễ gặp gió lại nghịch ngợm vu vơ, không ít lần khiến chiếc thuyền kia chống chếnh thật là nhiều ngày.
Có lẽ ngày xưa ấy, thằng nhóc còn quá mơ mộng để cảm thấy lo sợ hay tiếc nuối một điều gì.

Nó vẫn thường định nghĩa quá khứ của mình từ những điều nhỏ nhặt như thế.
Quá khứ đối với nhiều người như một chiếc gối thật to, thật êm, mà mỗi khi ôm lấy nó, họ được nghỉ ngơi, họ thấy mình như đang quay trở về thời kì đẹp đẽ và đáng nhớ nhất, họ được chìm vào giấc ngủ sâu nhất với những giấc mộng đẹp nhất.
Còn quá khứ với nó chẳng khác gì một lượng thuốc mê liều cao, mỗi lần gặp phải chắc chắn nó sẽ không đủ tỉnh táo mà thức dậy, sẽ mộng mị trong nhiều giờ, nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần sau đó.

Xa xa lắm, nó không còn nhớ đến em, hoặc là có nhớ đấy, nhưng chẳng bao giờ vẹn đầy như xưa cả. Có phải vì thế, mà nó không còn cái biệt tài chuyển suy nghĩ của mình thành một thứ nhìn thấy được. Ngày xưa, cùng bạn rong ruổi trên đường, trời bất ngờ hửng nắng giữa âm u, vậy là viết. Ngày xưa, đi bộ ra đầu phố ăn một bát phở đêm, bỗng lất phất chút mưa, vậy là viết. Ngày xưa, ngơ ngáo ngoài ban công của cafe Đinh, chợt chút gió thoảng qua, vậy là viết. Ngày xưa, đi chơi về đêm, gặp chút sương giá thấm nhẹ trên yên xe lạnh buốt, vậy là viết. Ngày xưa, một ly cafe, một điếu thuốc, một cô gái lạ trên gác 2 La Place, nhìn nhau cười, vậy là… càng phải viết. Ngày xưa… ngày xưa… ngày xưa… cái ngày xưa của ngày cũ khiến đầu óc nó ngập ngụa với hằng hà sa số những ý tưởng, những câu từ, những cảm xúc mà nếu nó không kịp tìm một mẩu giấy hay một chiếc laptop nào đó xả ra thì sẽ chết chìm với chúng mất. Nay đâu mất rồi, ngày xưa ơi…???

Hà Nội lại vào đông, đất trời lại chuyển giao một năm mới. Đông mới, năm mới đồng nghĩa với những kỉ niệm cũ. Năm nào, đông nào cũng thế, có khác chăng là kỉ niệm có thứ mờ nhạt đi, có thứ rõ ràng hơn, có thứ mới đến, có thứ đã lãng quên…

Thằng nhóc năm nào lại man mác tự nhủ: Vậy là, sắp thêm một… ngày xưa

Khuyết…

Hôm nay, Steve Jobs đã vĩnh viễn ra đi. Apple đã mất đi một thiên tài sáng tạo có tầm nhìn xa trông rộng và thế giới mất đi một con người tuyệt vời. Steve đã để lại di sản là một công ty mà chỉ có ông mới xây dựng lên được. Tinh thần của ông sẽ mãi mãi là nền tảng của Apple.

Nhân đây, Góc Suy Ngẫm xin trích đăng lại những câu nói nổi tiếng của vị phù thủy công nghệ như một lời tri ân đối với những cống hiến của ông và là nguồn cảm hứng cho các bạn để có thể tiếp tục sáng tạo, tiếp tục cống hiến cho cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.

(Những đoạn dịch chỉ mang tính chất tham khảo)

steve jobs Những câu nói nổi tiếng của Steve Jobs

1. Gần như tất cả mọi thứ – tất cả sự kỳ vọng, tất cả niềm tự hào, tất cả những nỗi lo sợ xấu hổ hay thất bại – sẽ tan biến ngay lập tức khi phải đối mặt với cái chết, trong cuộc lựa chọn sinh tử.

2. Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life. Don’t be trapped by dogma — which is living with the results of other people’s thinking. Don’t let the noise of others’ opinions drown out your own inner voice. And most importantly, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.

Thời gian của bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí nó sống cuộc đời của những người khác. Đừng để mình vướng vào những giáo điều, suy nghĩ theo những lối mòn mà người khác đã vạch sẵn. Đừng để ý kiến của mọi người át đi tiếng nói sâu thẳm trong tâm hồn bạn. Và quan trọng nhất là hãy tin theo trái tim và trực giác, những thứ biết được bạn thực sự muốn làm gì. Mọi thứ còn lại chỉ là thứ yếu mà thôi.

3. Being the richest man in the cemetery doesn’t matter to me. Going to bed at night saying we’ve done something wonderful… that’s what matters to me.

Là người giàu nhất trong nghĩa địa ư, điều đó chả có nghĩa lý gì với tôi cả. Lên giường đi ngủ mỗi tối và nói rằng ta đã làm những điều thật tuyệt trong ngày hôm nay… Đó mới là điều tôi quan tâm

4. Sometimes when you innovate, you make mistakes. It is best to admit them quickly, and get on with improving your other innovations.

Khi bắt đầu đổi mới, có thể bạn sẽ mắc phải những sai lầm. Khi ấy, tốt nhất là nên thừa nhận thật nhanh chóng và tiếp tục cải thiện những ý tưởng sáng tạo khác của bạn.

5. You can’t just ask customers what they want and then try to give that to them. By the time you get it built, they’ll want something new.

Bạn không thể chỉ hỏi khách hàng xem họ muốn gì và cố gắng thỏa mãn mong muốn của họ. Vì khi bạn làm được điều đó, họ sẽ muốn những cái khác, mới mẻ hơn.

6. Innovation distinguishes between a leader and a follower.

Sự cách tân làm nên sự khác biệt giữa người dẫn đầu và kẻ theo đuôi.

7. So when a good idea comes, you know, part of my job is to move it around, just see what different people think, get people talking about it, argue with people about it, get ideas moving among that group of 100 people, get different people together to explore different aspects of it quietly, and, you know – just explore things.

Khi một ý tưởng tốt xuất hiện, một phần việc của tôi là đưa ý tưởng ấy cho mọi người để xem họ nghĩ gì, họ nói gì, tranh luận với mọi người về nó và để ý tưởng được thảo luận trong nhóm khoảng 100 người, để những người khác nhau nhìn nhận vấn đề ở những mặt khác nhau. Đơn giản là khám phá những điều kì diệu.

8. People think focus means saying yes to the thing you’ve got to focus on. But that’s not what it means at all. It means saying no to the hundred other good ideas that there are. You have to pick carefully.

Mọi người nghĩ tập trung nghĩa là toàn tâm toàn ý cho điều mà bạn đang cần tập trung. Nhưng thật ra không phải. Tập trung có nghĩa là bỏ qua hàng trăm ý tưởng hay khác xung quanh bạn. Vì vậy, phải lựa chọn thật kỹ càng.

9. “We don’t get a chance to do that many things, and every one should be really excellent. Because this is our life.

Life is brief, and then you die, you know?

And we’ve all chosen to do this with our lives. So it better be damn good. It better be worth it.”

Chúng ta không có cơ hội để làm nhiều việc trong đời vì cuộc sống này quá ngắn ngủi. Cuối cùng rồi người ta cũng đến lúc phải ra đi. Vì vậy hãy sống cho thật xứng đáng.

10. Quality is more important than quantity. One home run is much better than two doubles.

“Home run” và “double” là 2 khái niệm để tính điểm của bóng chày.

11. It comes from saying no to 1,000 things to make sure we don’t get on the wrong track or try to do too much.

Thành quả sáng tạo đến được nhờ việc nói không với 1000 thứ để chắc chắn rằng chúng ta đang không sa đà vào một sai lầm hay đang cố gắng làm quá nhiều.

12. Thiết kế không đơn thuần là những gì nó trông giống hay cảm thấy. Thiết kế là cái cách nó hoạt động.

13. Anh muốn dành hết phần còn lại của đời mình để đi bán nước đường, hay muốn có cơ hội để thay đổi thế giới? (Câu nói Steve dùng để thuyết phục John Sculley rời Pepsi về làm CEO của Apple)

14. I’m convinced that about half of what separates the successful entrepreneurs from the non-successful ones is pure perseverance.

Tôi tin tưởng rằng khoảng một nửa sự khác biệt giữa những doanh nghiệp thành công với những doanh nghiệp không thành công là sự kiên trì bền bỉ.

15. I didn’t see it then, but it turned out that getting fired from Apple was the best thing that could have ever happened to me. The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything. It freed me to enter one of the most creative periods of my life.

Tôi đã không nhận ra ngay sau đó, nhưng sự thật đã chỉ ra rằng việc bị đuổi khỏi Apple là điều tốt nhất có thể xảy ra với tôi. Gánh nặng của thành công được thay thế bằng sự nhẹ nhõm của việc lại trở thành một người khởi nghiệp, không còn chắc chắn về bất cứ điều gì. Tôi được tự do để bước vào một trong những giai đoạn sáng tạo nhất của cuộc đời.

16. The cure for Apple is not cost-cutting. The cure for Apple is to innovate its way out of its current predicament.

Không thể cắt giảm chi phí để giải quyết vấn đề của Apple, cách duy nhất giúp Apple thoát khỏi tình trạng hiện tại của nó là sự đổi mới.

17. Một trong những phương châm của tôi trong thiết kế sản phẩm là tính trọng tâm và đơn giản. Thiết kế đơn giản còn khó hơn thiết kế phức tạp rất nhiều bởi bạn phải làm cho đầu óc mình thật thông thoáng mới có thể tạo ra được những thiết kế đơn giản.

18. Chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai hay không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì.

19. Đôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Điều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

20. Stay Hungry. Stay Foolish” (Hãy cứ đói khát và dại dột). Bởi vì chỉ có mạo hiểm, mơ ước, và sống đúng với đam mê của mình, mới có thể thật sự thành công và mãn nguyện.

21. Tôi cho rằng khi bạn làm một điều gì đó tốt thì bạn nên cố gắng tạo ra những điều tốt hơn nữa. Đừng chìm đắm trong thành công quá lâu mà phải tạo ra những thành công mới.

22. We don’t get a chance to do that many things, and every one should be really excellent. Because this is our life.

23. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose.

Luôn ghi nhớ rằng rồi sẽ có lúc bạn phải chết là cách tôi dùng để thoát khỏi nỗi sợ phải đánh mất một thứ gì đó.

24. You can’t connect the dots looking forward; you can only connect them looking backwards. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something —your gut, destiny, life, karma, whatever. This approach has never let me down, and it has made all the difference in my life.

25. My model for business is The Beatles: They were four guys that kept each other’s negative tendencies in check; they balanced each other. And the total was greater than the sum of the parts.

26. That’s been one of my mantras — focus and simplicity. Simple can be harder than complex: You have to work hard to get your thinking clean to make it simple. But it’s worth it in the end because once you get there, you can move mountains.

Bạn nghĩ vì về Steve Jobs? Bạn còn biết câu nói nổi tiếng nào khác của vị phù thủy công nghệ này? Hãy cùng chia sẻ với Góc Suy Ngẫm ở mục bình luận nhé

Góc Suy Ngẫm

Ngày hôm qua

Ngày hôm qua

Đánh mất.

Bộn bề với đủ gánh nặng toan lo đời thường, có khi nào con người đủ dũng khí để bước chậm lại và tự hỏi: “Ta bỏ lỡ điều gì để đổi lấy những bước chân vội vã kia?“.
Có đấy. Tôi dám cam đoan dù là một đứa trẻ còn vội vàng rong chơi, dù là một chàng thanh niên mải mê yêu đương sớm tối, hay một ông cụ, bà lão nào đi chăng nữa, ít nhiều cũng từng trộm nghĩ, tự hỏi mình và hỏi người: “Ngày hôm qua, tôi đã đánh mất điều gì?“.

Nói đến đây tôi mới chợt tấm tắc, trẻ con quả là thông thái, người lớn thì thật si muội. “Hôm qua, tôi đánh mất điều gì?”. Một đứa bé luôn luôn có câu trả lời thật vừa vặn và vẹn toàn. À thì đấy, hôm qua hả? Hôm qua mình để quên đồ chơi nhà bạn, hôm qua mình chưa đòi quyển truyện mình thích, hôm qua mình chưa nói với bạn cùng lớp là mình thích bạn í, Ôi thôi chết! Hôm qua mình bỏ lỡ trận bóng ngoài ngõ…v…v… Hàng loạt những cái hôm qua, loạt hàng những cái mất, cái suýt mất. Mất nhiều vậy, thế mà lúc nào cũng nhăn nhở cười, lúc nào cũng cuộn tròn ngủ tít được. Trẻ con không những thông thái hơn người lớn, mà lại còn hào phóng nữa. Ghen tị!!!

Thanh niên kể thì cũng hiểu biết, cũng linh hoạt thật. Thế mà gặp câu hỏi kia lắm khi tắc tịt đấy nhé. Gặp gỡ rồi thân quen với một cô bạn (anh chàng) nào đó, tức khắc băn khoăn: “Hôm qua mình có để lại ấn tượng gì với cô (cậu) ấy không nhỉ?”, “Hôm qua, mình tặng quà mà chẳng dám nhìn mặt người ta”, “Hôm qua, mình nhớ người ấy quá mà không đủ can đảm mà gọi một cú phone thật ngắn”…v…v… Cũng hàng loạt những cái hôm qua, cơ số những cái mất, cái được. Chẳng dám nói là được ít hơn mất đâu, có khi vượt xa nhiều lắm, thế mà đố cô cậu nào đêm về ngủ ngon được đấy, thách cậu cô nào không băn khoăn ngày mai làm gì, mặc gì đấy?
Rút ra là trẻ con ăn đứt thanh niên, cả về trí tuệ lẫn độ phóng khoáng. Ấm ức!!!

Đến tuổi chín chắn, con người trưởng thành thật, từng trải thật. Vậy lại hỏi: “Hôm qua, tôi đã đánh mất những gì?”
Càng lớn con người lại càng đánh mất nhiều điều: Hôm qua, tôi bỏ lại mối tình đầu thời sinh viên, hôm qua, tôi lãng quên cái sở thích rong ruổi Hà Nội giữa đêm khuya, hôm qua, tôi lỡ dịp tiễn thằng bạn nối khố ra sân bay định cư ở một đất nước khác vì không kịp tiến độ dự án…v…v… Không sao kể xiết những cái mất.
Nhưng bù lại, đố ai đong đếm cho đủ những cái được.
Nếu hôm qua, tôi lì lợm giữ mãi mối tình đầu, liệu tôi có gặp được người phụ nữ tuyệt vời là vợ tôi bây giờ?
Ngày hôm qua, nếu tôi cứ ương bướng lao ra đường vào giữa đêm, liệu tôi có thể chăm sóc bố tôi ốm đang nằm trong bệnh viện?
Và tôi cũng không dám chắc tôi sẵn sàng đánh đổi mấy phút ở sân bay cùng thằng bạn với dự án lên đến hàng trăm tỉ của công ty. Trong khi chỉ vài phút nữa, nick nó lại sáng trên list Yahoo, rồi 2 thằng sẽ tỉ tê đủ thứ chuyện… Thời buổi công nghệ, tình cảm cũng nên vừa ngắn vừa nhanh, có vậy mới hợp cảnh.
Chung quy rằng, người trưởng thành mất nhiều, nhưng được cũng chẳng ít, thậm chí những thứ được còn cao, đẹp hơn cái mất kia nhiều. Thế mà chẳng bao giờ ngủ cho trọn vẹn một giấc dài sâu, chẳng mấy ai dám cười thật sự khi vui, dám khóc thật sự khi buồn.
Cháu chốt lại là các cô, các chú, các bác thua hết trẻ con về cả trí lẫn lực ạ! :) )

Cứ thắc mắc mãi mà chẳng hiểu tại sao. Tò mò quá thể.
Thế rồi đặt lại câu hỏi đó cho bản thân mình, tôi mới từ từ tháo gỡ được những điều vô cùng hợp lí tồn tại trong cái cực kì vô lí.

Trái tim con người, tự bản thân nó đã cứng đầu. Nhất là khi bị kẻ khác cuốn theo, nó càng trở nên khó bảo. Mỏng manh là thế những cứ cố phức tạp mọi điều, cố làm những kẽ hở thêm rối ren, để cả chủ lẫn tớ lúc nào cũng mệt mỏi mò mẫm hoài không lối thoát.
Nó khiến chủ nó nghĩ dù có làm biết bao nhiêu điều tuyệt vời nhất cho cô (cậu) ấy đi nữa cũng là chưa đủ, cũng là chưa hết, cũng là chưa đầy. Nó khiến cú phone “ngắn” kia chẳng ngắn tí ti nào cả. Đúng là cái đứa dễ va đập lẻng kẻng.
Chưa hết tội, nó còn làm người kia cứ đắn đo, rằng là đâu đó bên những quán xá vỉa hè nửa đêm, lũ bạn đang bù khú, đang đàn đúm thật vui, còn người kia phải chầu trực nơi bệnh viện, mệt mỏi, khó khăn. Nó có thật sự muốn ở lại? Hay chỉ vì nó không thể làm khác?
Nó là đứa thiếu hiểu biết, bởi nó không hiểu với thằng bạn, việc nó có mặt trước lúc đi xa có ý nghĩa hơn nhiều lắm những dòng chat lông bông qua mạng. Nó không hiểu, hay không chịu hiểu? Nó chẳng biết nữa. Nó kém hiểu biết mà.

Còn về tôi, tôi đã bỏ lỡ điều gì, ngày hôm qua?
Nhiều thứ, nhiều điều lắm, nhưng ngay lúc này đây, tôi chỉ còn nhớ có một: Hôm qua, tôi đã hờ hững một cách khó hiểu với thu Hà Nội, và có vẻ sẽ như vậy cho rất rất nhiều những ngày sau nữa. Đó chẳng phải là một lỗi lầm lớn không thể dung tha sao?
Lướt qua facebook của nhiều người bạn, bỗng thấy khâm phục chỉ với một người, dù cũng luôn bận rộn với đủ mọi suy nghĩ, công việc, nhưng lúc nào cũng ngập tràn bao cảm xúc tươi mới, lúc nào cũng vẹn nguyên như ban đầu thứ tình yêu nhỏ bé đầy mãnh liệt với những gì xảy đến xung quanh.
Hình như tôi của ngày xưa cũng thế thì phải?
Tiếc là, chỉ “hình như” thôi…

Khuyết…

Older Posts »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 39 other followers